Tôi lên xe với mỗi một bộ đồ dính thân và máy chụp hình thay vì chuẩn bị chu đáo cho đi chơi xa. Tôi quen với một bạn sinh hoạt tu tập về thiền, tôi thích lắm nên cũng muốn đi thử. Nhân tiện có xe lớn (52 chỗ ngồi) nên rủ tôi đi chung với đoàn cho tiện.
Tôi đồng ý, lúc chuẩn bị tôi hỏi không kỹ nên cứ đinh ninh sẽ đi Thiền Viện Linh Chiếu ở Vũng Tàu. Xe hạy tới ngã ba Vũng Tàu (chỗ big C) tôi mới biết đi thiền viện Trúc Lâm ở Đà lạt.
Bọn tôi trẻ xuống ghế cuối ngồi, gồm có tôi và hai bạn nữ sàn sàn tuổi nhau. Đây là hình ảnh trên xe do bạn tôi chụp, cái đầu có tóc chỉa chỉ là tôi.

Trạm nghỉ chân Trâm Anh. Đọc lịch sử phát triển tôi mới thấy họ đã phấn đấu không ngừng để có một thương hiệu tới tận bây giờ. Trạm nghỉ chân này lịch sự hết biết, không giống mấy chỗ bạn bị ép vô mua đồ. Không khí dễ chịu, nhân viên lịch sự là điểm tôi có thể cảm nhận.

Gia đình người chủ của nhãn hiệu này ban đầu là người trồng trà. Vũ Hùng Anh, chủ nhân của thương hiệu chia sẻ:
Không thể chịu đựng được, họ vừa trồng vừa chế biến trà để bán cho khách địa phương qua lại. Vừa làm vừa học hỏi, sau đó tiệm trà trở nên nổi tiếng ở Bảo Lộc. Lúc này trà chỉ đóng bọc ni lông (bọc kiếng) chứ không có tên tuổi, bao bì gì hết. Trước năm 1975, họ đã gầy dựng được tên tuổi bằng sự cố gắng "vượt lên chính mình" như thế.
Đến năm 1988 nền kinh tế đất nước mơ cửa, ông chủ khuếch trương cơ sở sản xuất, mở rộng mặt bằng. Tiệm trà ngay gần bến xe, đón khách thập phương đi du lịch Bảo Lộc dừng chân ghé quán thưởng thức trà. Lúc này nhãn hiệu Trâm Anh (tên con gái ông chủ) mới xuất hiện.

Trà, cà phê và bánh miễn phí! Bạn chỉ mua khi bạn muốn, không ai ép, không nài nỉ, xin thêm rất vui vẻ dễ chịu. Có thể do không khí thân tình nên rất nhiều người mua về làm quà biếu.
Hai bạn gái Thanh Tú, Hạnh Hiển (trùng tên với tôi) và chị cùng đoàn.



Bơ Đà Lạt nổi tiếng xa gần đây bà con. He he, không phải đâu, tôi cũng nghĩ vậy, có điều mấy sọt bơ bạn thấy là bơ Ban Mê Thuột. Chỉ có 15.000/ 1kg thôi nghe.
Tôi đồng ý, lúc chuẩn bị tôi hỏi không kỹ nên cứ đinh ninh sẽ đi Thiền Viện Linh Chiếu ở Vũng Tàu. Xe hạy tới ngã ba Vũng Tàu (chỗ big C) tôi mới biết đi thiền viện Trúc Lâm ở Đà lạt.
Bọn tôi trẻ xuống ghế cuối ngồi, gồm có tôi và hai bạn nữ sàn sàn tuổi nhau. Đây là hình ảnh trên xe do bạn tôi chụp, cái đầu có tóc chỉa chỉ là tôi.
Trạm nghỉ chân Trâm Anh. Đọc lịch sử phát triển tôi mới thấy họ đã phấn đấu không ngừng để có một thương hiệu tới tận bây giờ. Trạm nghỉ chân này lịch sự hết biết, không giống mấy chỗ bạn bị ép vô mua đồ. Không khí dễ chịu, nhân viên lịch sự là điểm tôi có thể cảm nhận.
Gia đình người chủ của nhãn hiệu này ban đầu là người trồng trà. Vũ Hùng Anh, chủ nhân của thương hiệu chia sẻ:
Bố tôi luôn là người đi trước lưng đeo gùi, tay cầm một cây vót nhọn để chọc lỗ, chị em chúng tôi lưng cũng đeo gùi lẽo đẽo theo sau. Bố tôi chọc lỗ đến đâu, chúng tôi có nhiệm vụ thả cây chè xuống, rồi dùng cây lèn cho thật chặt để giữ nước mà sống. Ban ngày thì như vậy, buổi tối về nhà thay vì ngủ sớm thì chúng tôi có thêm nhiệm vụ là tách hạt chè để chọn giống, mà dụng cụ để tách là ...răng.Họ cũng như các nông dân khác, trồng lúa, trồng điều, trồng tiêu hay nuôi trồng thủy hải sản đều giống nhau ở chỗ bị .. tư thương ép giá. Nếu bạn chứng kiến cảnh người nông dân mếu máo vì giá phân lên, giá xăng lên, thợ càng lúc càng khó kiếm, phải thuê cả dân Miên với giá công thợ năm sau cao hơn năm trước. Năm 2008, ở Cần Thơ lúc giá lúa xuống, không có ghe đi mua. Lúa chất đầy nhà nhưng người nông dân lo lắng vì tiền phân bón, thuốc trừ sâu chưa trả được. Tình cảnh như ngồi trên đống lửa.
Không thể chịu đựng được, họ vừa trồng vừa chế biến trà để bán cho khách địa phương qua lại. Vừa làm vừa học hỏi, sau đó tiệm trà trở nên nổi tiếng ở Bảo Lộc. Lúc này trà chỉ đóng bọc ni lông (bọc kiếng) chứ không có tên tuổi, bao bì gì hết. Trước năm 1975, họ đã gầy dựng được tên tuổi bằng sự cố gắng "vượt lên chính mình" như thế.
Đến năm 1988 nền kinh tế đất nước mơ cửa, ông chủ khuếch trương cơ sở sản xuất, mở rộng mặt bằng. Tiệm trà ngay gần bến xe, đón khách thập phương đi du lịch Bảo Lộc dừng chân ghé quán thưởng thức trà. Lúc này nhãn hiệu Trâm Anh (tên con gái ông chủ) mới xuất hiện.
Trà, cà phê và bánh miễn phí! Bạn chỉ mua khi bạn muốn, không ai ép, không nài nỉ, xin thêm rất vui vẻ dễ chịu. Có thể do không khí thân tình nên rất nhiều người mua về làm quà biếu.
Hai bạn gái Thanh Tú, Hạnh Hiển (trùng tên với tôi) và chị cùng đoàn.
Bơ Đà Lạt nổi tiếng xa gần đây bà con. He he, không phải đâu, tôi cũng nghĩ vậy, có điều mấy sọt bơ bạn thấy là bơ Ban Mê Thuột. Chỉ có 15.000/ 1kg thôi nghe.

0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét