Từ ngày yêu anh
gia tài em
dày thêm
vì nỗi nhớ
em đa mang trong lòng
bao đớn đau,
trăn trở
ngày lại ngày
khắc khoải
nỗi niềm anh...
Tình yêu mình
như gió thoảng
mong manh
biết đâu một ngày kia
lại trở thành
cổ tích?
bởi chúng mình
ở hai đầu
ngăn cách
ngày xa xôi,
đêm xa lắc bến bờ...
Có bao giờ
anh hiểu hết lòng em
những ước mong
đợi chờ
khắc khoải
cả nỗi hoài nghi
và niềm tin
rạn vỡ
chuyện thường tình,
muôn thủa
phải không anh?
Em yêu anh giản dị,
chân thành
dâng hiến trọn đời,
chẳng hề nuối tiếc
đời sống vô cùng,
em nào không hay biết
nhưng ...
vẫn cháy hết mình
đúng nghĩa
với lòng em .
Tác giả : Nguyễn Hồng Ân
Người ta nói mình thích một bài nhạc, một câu văn vì mình có đồng cảm, tìm thấy mình ở đó, còn tôi.
0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét