Du lịch Đà Lạt bất đắc dĩ - kỳ 2 : gặp Hoà thượng Thích Thanh Từ ở chùa Trúc Lâm
Buổi chiều, khi tôi đến Thiền Viện Trúc Lâm, trời mưa lớn. Khi xuống xe, nghi lễ đầu tiên đệ tử phải vào thăm sư phụ, hòa thượng Thích Thanh Từ. Tớ chụp được một hình hơi bị đẹp của sư phụ nữa nghe.
Đồ đạc chúng tôi mang gửi đỡ vào khu vực của các thầy, rồi cứ thế lướt thướt đội mưa vào chỗ hòa thượng, một ngôi nhà gỗ nhỏ, đơn sơ.
Mấy chị rất chu đáo mang cả dù đi, nhưng cũng không che hết được. Đoàn chúng tôi khá đông, đến hơn 100 người nên di chuyển qua cổng hẹp rất chậm. Khi tôi lên tới bậc tam cấp, loay hoay cởi giày đã thấy ướt hết áo khoác. May mà áo không thấm nước, nên tôi không đến nỗi ướt hết. Mấy anh đi cạnh tôi thì cứ như chuột lột.
Khi quay ra, tôi giở giày lên nước chảy như mới hứng ở vòi, dù tôi cẩn thận để bên cạnh nhà chứ không để ở bậc tam cấp.
Hòa thượng húy là Trần Hữu Phước, pháp danh Thích Thanh Từ, sau đổi lại húy là Trần Thanh Từ. Sinh ngày 24 tháng 07 năm 1924 (Giáp Tý ), tại ấp Tích Khánh, làng Tích Thiện, tỉnh Cần Thơ (nay là tỉnh Vĩnh Long).
Tháng 04 năm 1966, Hòa thượng dựng Pháp Lạc thất trên núi Tương Kỳ, Vũng Tàu.
Đến rằm tháng tư năm Mậu Thân, Hòa thượng tuyên bố nhập thất vô hạn định với lời kiên quyết: “Nếu đạo không sáng, thệ không ra thất.” Thế là cửa sài đôi cánh khép. Toàn thể môn nhân qui ngưỡng lên non một lòng mong đợi.
Ngày 08 tháng 12 năm 1968, Hòa thượng tuyên bố ra thất giữa bao niềm hân hoan của Tăng Ni, Phật tử. Hoài bão tu Thiền đã thai nghén bao năm trong thầm lặng đơn độc của Người, đến đây mới thật sự có điểm khởi phát và lớn dậy, để sau này Phật giáo Việt Nam vinh dự có một ngôi sao sáng mở ra trang Thiền sử Việt Nam rực rỡ huy hoàng vào cuối thế kỷ 20.
Di chuyển vào phía trong nội viện. Lần đầu tôi được vào phía trong, nếu tới Thiền Viện Trúc Lâm như khách du lịch chỉ loanh quanh vòng ngoài, nội viện chỉ dành cho đệ tử (như đoàn của tôi). Bên trong hoa cỏ xinh tươi, không khí nhẹ nhàng, tĩnh mịch.
Hình treo ở phòng ngủ dành cho đoàn - nếu tôi không nhầm là hình của Đạt Ma Sư Tổ
Ai coi phim kiếm hiệp chắc không xa lạ với môn phái Thiết Lâm, với những mô tả đầy thi vị.
Khi xoay mình phải nhanh và uy lực như một cơn lốc di chuyển khỏiĐọc bài viết về nguồn gốc Thiền này mới thấy nó đến từ nhu cầu, một nhu cầu rất đời thường.
thế bất lợi mà thân người vẫn đúng tư thế, chiếm lĩnh vị trí thuận lợi.
Cái duỗi tay của con như mây che lấp ánh trăng và đứng vững trên đôi
chân của con tựa như thế núi. Hông của con trầm xuống làm vững chắc bộ
tấn, nhờ thế mà con không bị đánh ngã.
Nguồn : Thư viện Hoa Sen
Ngài thấy nhiều nhà sư có thể trạng yếu đuối, thường hay ngủ gật trong
lúc Ngài thuyết giảng và không chịu nổi với khí lạnh bên ngoài của núi
rừng xâm nhập. Vì thế, Ngài quyết định tham thiền để tìm cách giúp đỡ
những nhà sư này.
Kết quả sau 9 năm diện bích trong động thiếu Thất,
Ngài đã đúc kết hết thảy tinh yếu vào trong hai cuốn Dịch Cân Kinh và
Tẩy Thủy Kinh, trở thành tỵ tổ của Thiếu Lâm võ công và cũng là Sơ Tổ
Thiền Tông Trung Hoa.
Luyện tập Dịch Cân Kinh và Tẩy Thủy Kinh, không những làm sức khỏe tăng tiến, cơ thể mạnh mẽ mà tinh thần càng phấn chấn, trầm tĩnh, có thể chống lại khí hậu lạnh của núi rừng, bịnh tật, mệt mỏi sau khi ngồi thiền và có thể dũng cảm vượt qua những khó khăn nguy hiểm trong lúc đi hành đạo.

0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét